• Chào mừng bạn Khách đến với diễn đàn, chúc bạn vui vẻ sinh hoạt cùng cộng đồng Vietpet.
    Diễn đàn đã có sẵn cơ sở dữ liệu tương đối lớn về các vấn đề thường gặp như thú y, huấn luyện, chăm sóc thú cưng..., bạn Khách vui lòng tìm đọc kỹ trước khi gửi câu hỏi.
    Lưu ý: Diễn đàn không chấp nhận ngôn ngữ chat, bài viết không có nội dung ( bài spam).

Vẻ đẹp tự nhiên của hoa

Nhân chuyến đi công tác gặp hoa đẹp quá chụp vài kiểu gửi cho bạn bè VP những người yêu hoa.
 

BUBBA

Super *********
Hoa gì anh Tuấn ơi? Hoa ban trắng cả núi rừng tây bắc?
 
Đúng hoa ban rồi đấy thấy hoa đẹp quá mình chụp vài kiểu gửi anh em xem, ở Tây Bắc rất nhiều hoa đẹp.
ah hôm nào anh đi công tác Biên Hòa gặp nhau nhé
 

greenvet-hanoi

Chuyên gia thú y
Hoa lá, cây cỏ, muông thú... là món quà vô giá thiên nhiên ban tặng cho con người. Không chỉ có nguyentuanhn, mà ai đứng trước cảnh đẹp tự nhiên trên mà không súc động. Tôi chưa được thấy hoa Ban bao giờ, chỉ được hình dung qua một số bài ca về Tây Bắc.

Không biết có phải là so sánh khập khiễng không, nhưng tôi có thể ví như hoa Anh Đào Nhật Bản ở Việt Nam. Việc gì phải đi đâu xa, ngay trên đất nước mình biết bao vẻ đẹp.

Cám ơn nguyentuanhn đã cho anh em phút thư giãn với cánh hoa Ban của núi rừng Tây Bắc.
 
Anh Báu ơi con Lab đen của anh độ này thế nào rồi ? đã kiếm được bạn trai cho con Lab của Cường chưa anh?
 

BUBBA

Super *********
Đúng hoa ban rồi đấy thấy hoa đẹp quá mình chụp vài kiểu gửi anh em xem, ở Tây Bắc rất nhiều hoa đẹp.
ah hôm nào anh đi công tác Biên Hòa gặp nhau nhé

>:D<>:D<>:D<>:D<

Welcome anh ở Biên hòa, khi nào vào nhớ allo em nhé :)]:)]:)], ta làm vài bia:beer:beer:beer. Trời nóng, uống bia thú phết đấy ạ.

Cám ơn anh vì tấm hình hoa ban rất đẹp :angel::angel::angel:
 

nab2195

Dịch giả Vietpet
Hoa lá, cây cỏ, muông thú... là món quà vô giá thiên nhiên ban tặng cho con người. Không chỉ có nguyentuanhn, mà ai đứng trước cảnh đẹp tự nhiên trên mà không súc động. Tôi chưa được thấy hoa Ban bao giờ, chỉ được hình dung qua một số bài ca về Tây Bắc.

Không biết có phải là so sánh khập khiễng không, nhưng tôi có thể ví như hoa Anh Đào Nhật Bản ở Việt Nam. Việc gì phải đi đâu xa, ngay trên đất nước mình biết bao vẻ đẹp.

Cám ơn nguyentuanhn đã cho anh em phút thư giãn với cánh hoa Ban của núi rừng Tây Bắc.
Bác sĩ chưa nhìn thấy hoa ban, vậy tại sao bác sĩ không ra lăng Bác ngắm hoa ban? Mùa này ở lăng Bác hoa ban, hoa sưa nở rộ lắm bs ạ>:D<.
Em hoàn toàn đồng ý với cách so sánh hoa ban Việt Nam với hoa Anh Đào ở Nhật Bản của bs:)
 
Mình cũng thích hoa thành ra hồi cấp 3 đã nên lăng bác (vườn hồng ) để ngắm thử xem hoa ban như thế nào nhưng hoa ban ở Tây Bắc có vẻ đẹp rất lạ (mạnh mẽ nhưng mềm mại mọc ở núi đá chênh vênh cằn cỗi) và chỉ có một mầu trắng ,trắng tinh . hoa ban ở lăng bác có nhiều mầu (tím , hồng. trắng) nhưng không rực rỡ và khỏe khoắn như ở tây bắc. và cũng không nở rộ cả cây chỉ có một mầu như ơ tây bắc. đấy cảm nhận của riêng mình thôi nhé.
 

nab2195

Dịch giả Vietpet
Bạn nói hoàn toàn có lí và cũng hiển nhiên thôi bạn ah :) Vì hoa ban của núi rừng Tây Bắc mọc ở môi trường tự nhiên, hút khí trời, hưởng thụ mọi tinh hoa của thiên nhiên trao tặng cho sự sống và sinh trưởng, cộng thêm khung cảnh núi non, suối ngàn, chim chóc, cây cỏ xung quanh, tạo thành một bức tranh hoàn hảo mà nổi bật chính giữa là hoa ban thì tuyệt nhiên nó đẹp lạ thường rồi >:D<
Những cây hoa ban ở lăng Bác (đường Bắc Sơn) là do bàn tay con người trồng, lại ở khu đất bó hẹp nên vẻ đẹp có phần hạn chế hơn, nhưng đối với mình vẫn là tuyệt vời bạn ạ :) Mong có dịp lên Tây Bắc để ngắm hoa ban trắng nữa :x
 

TaiVenh

Active Member
Hoa ban Tây Bắc
Filed under: Hoa — hainguyen @ 3:30 pm

Hoa ban Tây BắcHoa ban là “đặc sản” của vùng Tây Bắc. Hoa ban từng được nhà thơ ví với người con gái Thái. Loài hoa này đã trở thành biểu tượng của vùng đất Tây Bắc.


Hoa ban là một trong những sản vật của vùng núi rừng hùng vĩ Tây Bắc. Vào mùa xuân, rời Hà Nội theo quốc lộ số 6, từ Hòa Bình trở đi là bắt đầu nhìn thấy hoa ban. Xe tiếp tục chạy, càng lên cao hoa ban càng nhiều. Bên ô cửa kính, du khách có cảm giác như gặp muôn nghìn cánh bướm chập chờn bay theo trong suốt cuộc hành trình. Qua huyện lỵ Thuận Châu (Sơn La), là tới địa danh bất tử hùng vĩ Pha Đin gì sánh được - nơi Quang Dũng từng xúc động thốt lên như vậy trên đường Tây tiến năm xưa. Giữa bao la chồi non lộc biếc đại ngàn, từng chùm hoa ban trắng như bông và xốp tựa mây, trôi bồng bềnh trong không gian, chảy xuống các lòng thung và vắt lên tận những đỉnh núi chọc trời. Tây Bắc là xứ sở của hoa ban và hoa ban từ lâu được xem là biểu trưng của Tây Bắc. Đã từ lâu hoa ban đi vào thơ - ca- nhạc - họa. Gần nửa thế kỷ trước, hoa ban từng nở rộ trong những trang ký của Nguyễn Tuân. Cách đây 23 năm trong chuyến thực tế Lai Châu, nhà thơ Trần Mạnh Hảo đã viết bài thơ “Gửi Lai Châu”, trong đó có câu: “Hoa Ban nở thành người con gái Thái”. Với bạn đọc Lai Châu, đó là câu thơ hay nhất viết về hoa ban, là sự ví von kiều diễm nhất về người con gái Thái.

Rừng hoa ban ở Tây Bắc

Cây ban thân mộc, không mọc thẳng mà khẳng khiu uốn khúc, chia cành phân nhánh như có bàn tay tạo dáng của đấng hóa công. Về mùa đông cây ban tự mình trút lá, dồn nhựa vào thân, đợi sang xuân ấm áp đâm chồi nảy lộc. Lá ban mọc cách, không xếp thành tán và không rậm rạp như các loài cây khác; lá hình móng bò, rất giống hai trái tim đặt cạnh nhau. Sức sống của cây ban thật mãnh liệt, dù trên đồi cỏ gianh khô cằn hay bám vào vách đá cheo leo, cứ qua mùa đốt nương là cây ban trỗi dậy trong sự trường sinh bất tử. Ban có hai loài, hoa đỏ và hoa trắng, loài hoa trắng chiếm đa số. Hoa ban cùng họ với hoa bướm, không có hương nhưng có vị, mỗi hoa gồm từ 4 - 5 cánh, nhị mầu hồng, gân mầu tím. Nhị hoa mang vị ngọt, quyến rũ nhiều loài côn trùng, nhất là các loài lấy mật như ong, bướm. Tên gọi hoa ban theo tiếng của dân tộc Thái, có nghĩa hoa ngọt, đó vừa là danh từ vừa là tính từ. Hằng năm, đầu tháng hai (âm lịch) hoa ban lác đác nở, rộ nhất và đẹp nhất là đầu tháng ba, đến đầu tháng tư thì hoa bắt đầu tàn. Lúc nở rộ, trông cây ban như chỉ có hoa mà không có lá. Bà con vùng cao coi hoa ban như thể nông lịch của mình, họ phát nương vào lúc hoa nở và tra hạt vào lúc hoa tàn. Mùa hoa ban, các bà các chị lúc đi nương về thường mang theo một ít hoa ban, không phải để chơi mà là để ăn. Hoa ban nấu canh, làm nộm, đồ lên chấm với dấm ớt măng chua… đó là thuộc tính riêng của hoa ban mà nhiều loài hoa khác không có được. Theo kinh nghiệm thảo dược dân gian: Lấy 15 - 20 gam hoa ban phơi khô, sắc trong khoảng 500 ml nước, còn lại khoảng 100 ml. Sau đó, chia uống làm ba lần sáng - trưa - tối trong ngày (có thể pha thêm chút đường), trị chứng ho khan hoặc viêm họng rất tốt. Có người dùng lá và búp non của cây ban cũng dưới dạng sao vàng hạ thổ, chữa bệnh kiết lỵ tương đối hiệu quả.


Hoa ban tím.

Hàng nghìn đời nay, hoa ban đã rất tự nhiên đi vào đời sống văn hóa - tâm linh của nhân dân Tây Bắc; nhất là bà con thuộc nhóm ngôn ngữ Tày - Thái. Với đồng bào Thái, có lẽ không ai là không trải qua tuổi thanh xuân nồng cháy, với những trò chơi thú vị hái hoa ban và hát giao duyên. Trong ký ức của người đi xa, cùng với nỗi nhớ mường nhớ bản, nhớ người thân yêu, còn có nỗi nhớ da diết hoa ban vào mỗi độ xuân về. Có người bảo hoa ban nở như giục mầm măng mọc, như báo hiệu cho mùa lễ truyền thống “Xên lẩu nó” bắt đầu.
Trong kho tàng văn học dân gian các dân tộc thiểu số Tây Bắc, hoa ban kiêu hãnh xuất hiện trong các trường ca, các truyền thuyết và các câu chuyện kể bên bếp lửa hằng đêm. Về sự tích hoa ban, đồng bào Thái có câu chuyện cảm động rằng: Để tỏ lòng thương tiếc Chương Han - người Anh hùng dân tộc dám chống lại các vua chúa và cả các thánh thần - nhân dân buộc những mảnh khăn tang lên các cành cây. Về sau, thời gian như có phép nhiệm mầu đã hóa những mảnh khăn tang thành những đóa hoa ban trắng trong, tinh khiết. Hiện nay, trong cộng đồng các dân tộc Tây Bắc đang tồn tại đồng thời ba “típ” truyện nữa, cùng có nội dung giải thích nguồn gốc hoa ban; đó là các truyện Pi Khun - Noọng Ban, truyện Cầm Đôi - Hiến Hom và truyện Bun Trai - Bun Nhinh (có người gọi truyện hai Bun). Cách dẫn dắt và tên nhân vật của các truyện tuy có khác nhau, nhưng đều giống nhau ở chỗ dùng hoa ban làm biểu tượng cho tấm lòng thủy chung trong tình yêu đôi lứa. Trong số đó, truyện Bun Trai - Bun Nhinh xem ra thuyết phục hơn cả bởi cách khai thác nội tâm sâu sắc, biện chứng và mang đậm hơi thở cuộc sống vùng cao.

Bấy giờ đang là mùa lễ hội “Kin pang then” của người Thái trắng và lễ hội “Kin chiêng bók may” của người Thái đen. Nếu có dịp sống ở Tây Bắc trong những ngày này, bạn sẽ được đắm mình qua những cuộc vui nồng nàn, ý vị và đậm đà bản sắc, để tạm quên đi những âu lo trĩu nặng kiếp con người. Trên cột cây “hoa chủ”, xin bạn hãy ngắm kỹ cành hoa ban trong không gian kiến trúc của nhà sàn - khau cút. Rồi tự bạn sẽ cảm bằng tim chứ không phải thấy bằng mắt, rằng quả thực hoa ban ở đâu cũng đẹp, đẹp như chính những bàn tay ngọc ngà của các nàng Kiều khăn piêu áo cóm, đang thật khẽ khàng vít cong cần rượu mời ta…

TRƯƠNG HỮU THIÊM
 

Ki_Nho

Moderator
Hoa Ban ở vườn hồng Lăng Bác mùa này nở rực rỡ, hôm nọ em dẫn một người bạn đặc biệt ở trong Nam ra Lăng Bác tham quan mới để ý thấy mùa này là mùa hoa ban nở.
Một vài tháng nữa là đến mùa hoa Hoàng Lan và hoa Sữa tuy ko rực rỡ nhưng hương thơm của những loài hoa này khiến mọi người không thể quên được HN.
 
Nói về hoa quá hay cứ như nhà văn ý không biết đây có phải là cách viết văn của chú Dương không nhỉ chuyển ngề đi không làm khoa học nữa .
 
Sự tích về hoa Ban

Hoa ban là một trong những sản vật của núi rừng Tây Bắc. Hàng nghìn đời nay, hoa ban đã rất tự nhiên đi vào đời sống văn hóa - tâm linh của nhân dân Tây Bắc, nhất là bà con thuộc nhóm ngôn ngữ Tày - Thái. Với đồng bào Thái, có lẽ không ai là không trải qua tuổi thanh xuân, với những trò chơi thú vị hái hoa ban và hát giao duyên. Trong ký ức của người đi xa, cùng với nỗi nhớ mường nhớ bản, nhớ người thân yêu, còn có nỗi nhớ da diết hoa ban vào mỗi độ xuân về.
Hoa ban xuất hiện trong các trường ca, các truyền thuyết và các câu chuyện kể bên bếp lửa hằng đêm của người dân Tây Bắc. Dã sử dân gian kể rằng xưa hoa ban chỉ một màu trắng. Từ khi nàng Mai con gái của Lang Cum nổi tiếng khắp chín châu mười Mường chối bỏ ngôi bà Nàng, lấy chồng nhà dân mọn rồi theo quân ông Hoàng đánh giặc dữ. Khi ông Hoàng thua lớn ở Mạnh Thiên, vợ chồng nàng Mai tuẫn tiết theo chủ tướng dưới gốc một cây ban cội. Máu của hai người làm mùa xuân năm ấy cây ban cội ra màu hoa ban đỏ. Rồi gió đưa nhị hoa rải khắp vùng tạo thành giống ban hồng ngày nay.


Đối với người dân vùng Tây Bắc cả hai thứ hoa ban đều là món "hoa rau" quý. Quà tết bố vợ ở Mường Tè, Pắc Luông... bên cạnh bánh chưng, bánh đuôi én, bánh trứng kiến (loại bánh làm bằng bột nếp trộn với trứng kiến trên rừng) bao giờ cũng đặt cùng với “hoa rau" mới tỏ rõ sự trân trọng thanh cao.

Hoa ban cùng họ với hoa bướm, không có hương nhưng có vị, mỗi hoa có 4 - 5 cánh, nhị mầu hồng, gân mầu tím. Nhị hoa mang vị ngọt, quyến rũ nhiều loài côn trùng, nhất là các loài lấy mật như ong, bướm. Tên gọi hoa ban theo tiếng của dân tộc Thái, có nghĩa là hoa ngọt, đó vừa là danh từ vừa là tính từ. Hoa ban nở rộ nhất và đẹp nhất là đầu tháng ba, đến đầu tháng tư thì hoa bắt đầu tàn. Lúc nở rộ, trông cây ban như chỉ có hoa mà không có lá. Bà con vùng cao coi hoa ban như thể nông lịch của mình, họ phát nương vào lúc hoa nở và tra hạt vào lúc hoa tàn. Cứ năm nào hoa ban nở đều khắp cả suối, cả đồi, cả rừng là năm ấy trời không mưa dai quá mà không nắng gắt quá! Và năm đó người ta ít lo lắng về nắng hạn cũng như lũ lụt.

Hàng năm, cứ vào mùa hoa ban nở, người Thái ở huyện Mai Châu (Hòa Bình) lại mở Hội Xên bản, xên mường (còn gọi là hội hoa ban) để cầu phúc và gửi gắm vào đó những ước vọng lớn lao về một cuộc sống bình yên, no ấm nơi bản mường, đồng thời cũng là dịp thi tài, vui chơi, trai gái tìm hiểu, tâm tình qua tiếng hát, tiếng đàn. Truyền thuyết của người Thái kể rằng: Thuở ấy, có một chàng trai tên là Khum đem lòng yêu cô gái tên là Ban. Khum vừa giỏi làm nương, lại có tài săn bắn. Ban thì khéo tay dệt vải lại vừa có giọng hát làm say đắm nhiều chàng trai. Thế nhưng, cha nàng Ban vì ham giàu nên đã đem gả nàng cho con trai nhà tạo mường, vốn là một thanh niên lười nhác lại có tật gù lưng.

Trong bước đường cùng, nàng Ban đã chạy sang bản của Khum để cầu cứu. Nhưng chẳng may khi đến nhà Khum, thì được tin chàng đã theo cha đi mua trâu ở bản xa. Nàng bèn lấy chiếc khăn piêu của mình, buộc vào nơi cầu thang nhà người yêu, rồi bươn bả đi tìm chàng. Nàng đi hết núi này, rừng khác, gọi tên người yêu đến khản cả giọng, nhưng chàng ở xa nào có nghe thấy. Cuối cùng kiệt sức, nàng ngã gục sau khi vượt qua một dãy núi cao. Nơi nàng nằm xuống, sau đó mọc lên một cây hoa mang búp trắng như búp tay người con gái. Và chẳng bao lâu, loài hoa ấy mọc lan ra khắp núi rừng Tây Bắc, và hàng năm cứ mỗi độ xuân về, hoa nở trắng như bông. Người ta đặt tên loài hoa đó là hoa ban.

Chàng Khum, khi về đến nhà, thấy chiếc khăn piêu của người yêu vắt nơi cầu thang, biết là có chuyện chẳng lành, bèn vội vã đi tìm. Đi mãi hết mường này, bản khác, cuối cùng, chàng kiệt sức, ngã xuống. Sau khi chết, chàng hóa thành con chim sống lẻ loi trong rừng, và cứ đến mùa hoa ban nở, lại hót vang như tiếng gọi người yêu tha thiết tự năm nào.

Hiện nay, trong cộng đồng các dân tộc Tây Bắc đang tồn tại đồng thời nhiều "típ" truyện nữa, cùng có nội dung giải thích nguồn gốc hoa ban. Cách dẫn dắt và tên nhân vật của các truyện tuy có khác nhau, nhưng đều giống nhau ở chỗ dùng hoa ban làm biểu tượng cho tấm lòng thủy chung trong tình yêu đôi lứa.

Do yêu hoa, con trai con gái Tây Bắc lặn lội trong những cánh rừng mờ sương ngắm nhìn những bông hoa sáng rực như hạt ngọc, họ hái hoa cài lên tóc, họ còn đem hoa về biếu cho người thân quen nhất để mở tiệc ăn mừng mùa hoa ban nở.

Mùa hoa ban, các bà các chị lúc đi nương về thường mang theo một ít hoa ban, không phải để chơi mà là để ăn. Hoa ban nấu canh, làm nộm, đồ lên chấm với dấm ớt măng chua... đó là thuộc tính riêng của hoa ban mà nhiều loài hoa khác không có được. Hoa ban còn là vị thuốc quý trị chứng ho khan hoặc viêm họng rất tốt. Có người dùng lá và búp non của cây ban sao vàng hạ thổ, chữa bệnh kiết lỵ tương đối hiệu quả.

Trong mâm cỗ đầu năm, người Thái cũng hay cài những cánh hoa đẹp trên bàn thờ như thể biết ơn những bậc sinh thành đã qua đời. Nếu là con trai hay con gái họ kể cho nhau nghe câu chuyện tình trong trắng và thương tâm, thủy chung của chàng Khum và nàng Ban xa xưa rồi cùng rủ nhau ra rừng tìm những cánh hoa ban mới nở. Họ trân trọng mang về tặng cha mẹ, tặng người yêu, vì người Thái cho rằng, hoa ban trong trắng vừa là biểu tượng của đạo hiếu đối với cha mẹ, vừa là biểu tượng của tình yêu trai gái.
 

AQ101

Member
Câu truyện của bác Tuấn nghe hay quá, cứ như cô giáo kể truyện ấy!
Ngày xưa mình cũng nghe một sự tích hoa ban nó như thế này.

Ngày xửa, ngày xưa ông Lỗ Ban được mọi người tôn là ông tổ nghề mộc. Tay nghề ông rất giỏi, làm gì được nấy, làm đồ gỗ như đồ thật:) Tiếng lành đồn xa nhà vua nghe tin bèn triệu ông vào triều và phán:
- Này Lỗ Ban, ta nghe nói nhà ngươi có tài làm đồ gỗ. Vậy ta hẹn cho ngươi trong 3 tháng phải đóng làm cho ta một mỹ nhân bằng gỗ đẹp như thế này, thế này...và quan trọng nhất đó phải là người đẹp nhất trên giường.
- Vâng tâu hoàng thượng, người sẽ được như ý.
Và thế rồi ông lên đường. Ông đi khắp lưỡng Quảng, Hàng châu, Sơn đông, Tứ xuyên rồi Vân nam cứ ngày làm đêm thử ròng rã gần tháng trời mà vẫn chưa được người ưng ý. Túi bao cao su ông mang theo ngày càng vơi, chán nản ông bỏ sang vùng Tây bắc Nam việt. Nhìn vào trong tay nải chỉ còn một bao cao su duy nhất, ông thở dài cầu thần núi thần rừng phù hộ cho tìm được người con gái như nhà vua mong muốn. Vừa dứt lời cầu nguyện thì ông nhìn thấy một cô gái Thái da trắng như tuyết, môi đỏ như mào gà đang tắm ở con suối. Mừng quá ông đến và năn nỉ có làm người mẫu cho ông tạc tượng. Cô gái đồng ý. Rồi ông bắt tay vào làm việc, đo, tạc, sửa từng chi tiết. Đến ngày thứ cuối cùng của kỳ hạn 3 tháng thì ông làm xong. Tối hôm đó ông trằn trọc không ngủ được, trong đầu cứ hiện lên hình ảnh cô người mẫu. Và rồi ông quyết định thử cô người gỗ với cái bao cao su cuối cùng. Kết quả lần đầu tiên trong đời ông biết thế nào là sung sướng. Ông mãn nguyện đi ngủ, nhưng nửa đêm ông lại thức dậy nghĩ đến cô ngừơi mẫu "người gỗ mà còn như vậy không biết người thật đến đâu nhỉ". Rồi cái gì đến cũng phải đến. Sau khi xxx xong cô người mẫu nói
- Anh khoẻ thật, chả kém gì thằng bồ tóc xoăn mũi lõ của em. Tiếc một nỗi là nó bị HIV đã toi mất rồi.
Nghe xong câu đó, Lỗ Ban chết đứng ngay tại chỗ. Chỗ ông chết mọc lên một cây hoa màu trắng, người ta gọi đó là hoa ban.
 
Có nhiều sự tích về hoa Ban ghê thế mà mình không biết có khi phải làm riêng một mục về các sự tích hoa Ban để ai biết còn đóng góp nhỉ AQ.
 
Top